Em đứng lại nhìn cho rõ dáng hình hai mẹ con, tiện rửa mắt để thấy họ kiên trì, nhẫn nại đến thế nào khi đi từng ấy bước chân. Không mỏi mệt sao, hỡi người? Đấng cứu thế hay Chúa có đi qua đây cho em một lời giải đáp thoả đáng. Chứ em muốn luôn và ngay một chiếc xe để em cưỡi lên rồi phóng vù về với đồng bằng của em rồi, hị hị.
Cầu được ước thấy! Quả đúng như lời nguyện, chừng 20 phút sau, mấy thanh niên đã đưa các bác xuống gần chân núi, sau khi vòng vèo qua mấy con dốc, giờ quay lại đón chúng em. Lưỡng lự có nên đi không, nhưng nhìn phía sau không còn ai, trời không còn sớm. Sợ đi bộ sẽ không kịp, nên em cùng vài người nữa đành phó mặc cho số phận...
Ngồi lên xe, ban đầu cũng thấy mình sáng suốt. Được nửa đường, thấy các bác đang đi bộ, hỏi vì sao, các bác bảo "sợ lắm không dám ngồi nữa", em bắt đầu hoài nghi. Má ơi! Quả đúng như lời đồn, đến mấy chỗ xuống dốc, mặt em chắc tái mét, tay em bấu chặt vào sườn thanh niên chở mình. Chân em còn quệt xuống đường để phanh. Chắc đau quá, thanh niên nói:
"- Ấy, đừng. Đừng làm thế. Cứ thả lỏng cơ thể ra. Làm thế không đi được."
Ngượng. Em nới lỏng tay nhưng chân vẫn chực quẹt xuống, mặc dù đá lởm chởm bên dưới bánh xe. Bạn phanh lại, bảo em co chân lên để đi tiếp. Em không tin vào mắt mình khi độ cao ở chỗ em đứng, nhìn xuống dưới, người ở phía xa rất nhỏ. Gần muốn khóc, em năn nỉ:
"- Thôi, cho mình xuống. Cho mình xuống.
- Cứ yên tâm. Đi đi. Không sao đâu mà.
- Cho mình xuống. Mình sợ lắm."
Trông em khi đó có lẽ thảm thương lắm, bạn nam cười kiểu: "Tường thế lào".




